Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

GIÁC !




SÁM GIÁC

Ngộ khấp Tu Bồ đã cạo râu
Ta la rơi rụng lộn xà ngầu
Có không thật giả tướng phi tướng
Say tỉnh đục trong đâu chẳng đâu
Tam vạn lục thiên thua hạt bụi
Ngàn hai năm chục đắc nhơn câu
Ta bà cỏi tạm sai như đúng
Đích thị vô thường lúng túng sâu…

Phan Thanh Danh :


Họa:

TỰ GIÁC

Ngàn năm chôn xác chẳng chôn râu
Tây độ Lưu Sa cát đỏ ngầu
Sắc tức thị không từng thấy đó
Vô vô minh tận đã thiền đâu
Ngũ thời bát giáo còn chưa thuộc
Lục tặc tam bành mãi chấp câu
Cũng rắp tầm sư cầu Pháp Phật
Hiềm vì biển ái lở càng sâu !

Cao Linh Tử

7 nhận xét:

  1. Cũng rắp tầm sư cầu Pháp Phật
    Hiềm vì biển ái lở càng sâu !

    Trả lờiXóa
  2. Tuổi đời vừa bạc tóc cùng râu
    Sống giửa phù sa nước đỏ ngầu
    Thưở nhỏ tha phương đời lử khách
    Bây giờ mỏi mệt chẳng đi đâu
    Chăm nom khoai lúa cùng gà vịt
    Rảnh rổi bơi xuồng lưới và câu
    Trưa nắng vui chơi cùng mạng ảo
    Mưa buồn mở máy biết đi đâu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Haaaaaa đi sang nhà tui nhậu !

      Xóa
    2. cho hùn 1 xị...lá vàng
      gọi thêm 3 ả... cả làng cùng vui !

      Xóa
  3. Rắp ranh vuốt tóc lại vê râu
    Chỉ thấy chung quanh nước đục ngầu
    Ngọn sóng lô xô về nẻo ấy
    Đám bèo lặng lẽ đến nơi đâu?
    Bầu trời trỗng rỗng như bong bóng
    Móng cụt vòng cong hệt lưỡi câu
    Nắng quái chiều hôm đương hắt chéo
    Mưa nguồn ràn rạt trút dòng sâu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nước bạc vỗ về dòng uốn khúc
      Bèo trôi man mác bóng người xưa
      Còn đây bến vắng màu trong đục
      Xao xác canh gà nhớ sớm trưa ?

      Xóa
  4. Bái phục các bác em về mau ! hihi

    Trả lờiXóa