Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

THẾ TÌNH


Phóng đại tình sau thấu kính mờ
Ta Bà bỗng chốc đẹp như mơ
Khi lu khi tỏ mời ong bướm
Bên trắng bên đen vắt sợi tơ
Vội mở hồng tâm luôn khốn khổ
Hoài theo  ảo ảnh mãi ngu khờ
Nồi kê chưa chín  cam lòng chịu
Cát bụi trở về nấm mộ trơ.

Cao Linh Tử

10 nhận xét:

  1. Soc qua doc tho thoi,khong biet hoa...cuoi cung cung tro ve cat bui ....dung kg anh....chuc anh ngay nghi vui ve

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mong hoài em gái đến thăm
      Xem thôi khỏi họa Cũng thầm vui hơn

      Cảm ơn em nhe Sóc.

      Xóa
  2. Cái mê lầm là chổ đó, thế thái từ đó... hàhà !

    Trả lờiXóa
  3. Mắt đau, chả dám ngồi lâu
    Nghĩ nát óc chả được câu HỌA VẦN.
    Chúc thày vui nghỉ cuối tuần
    Cả nhà hạnh phúc, phong vân bốn mùa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sang thăm và đọc cũng tốt rồi
      Cảm ơn bà chị.

      Xóa
  4. Huhu...
    NT cũng ghé qua đọc thôi và xin lỗi anh luôn vì hổng mần ra thơ...
    Đừng chấp NT anh nhé!

    Trả lờiXóa
  5. Như Thị sang chơi cũng đủ rồi
    Viết còm chia sẻ với thằng tôi
    Bạn hiền biết đến vui trong dạ
    Khỏi phải mần thơ, thỉnh khách ngồi.

    Trả lờiXóa
  6. Hiện trong tâm cảm phía xa mờ
    Viễn cảnh huy hoàng một giấc mơ
    Huyền diệu ngất ngây loang ánh lụa
    Lung linh đắm đuối ngỡ nhung tơ
    Giựt mình ngao ngán bao sầu tủi
    Thảng thốt nhận ra quá nghệch khờ
    Phản chiếu đời ai qua kiếng mỏng
    Một mai trơ trọi nấm mồ trơ.

    Trả lờiXóa
  7. Em cũng chỉ xem thôi anh ạ, mấy ngày nay mệt đừ ... hichic...

    Trả lờiXóa